Thủ Thuật Khác | Thủ Thuật Hay |Bí Kíp Hay

Thảo luận trong 'Thủ Thuật Khác | Bí Kíp Hay Khác' bắt đầu bởi admin, 7 Tháng năm 2014.

Lượt xem: 262

  1. admin Administrator

    Đăng Port | Chia Sẽ | Thủ Thuật Khác | Thủ Thuật Hay |Bí Kíp Hay | Miễn Phí | ;)

    Chủ Đề Mới Cùng Chuyên Mục | Chủ Đề Khác Trong Chuyên Mục Này. . .

  2. chuyển nhà thành hưng hà nội Theo bạn, thế nào là một công việc tốt? Có lẽ là một công việc tiền nhiều, việc ít, gần nhà, ổn định. Nhưng vẫn có một ngoại lệ, đó là M., một người bạn của tôi, ngay từ khi mới bắt đầu đi làm, M. luôn tránh những công việc có được mức lương cố định.

    M. nói, lương cố định khiến anh ấy không có ý chí phấn đấu, nhưng anh lại muốn xem năng lực của bản thân rốt cuộc đến đâu, cuối cùng đã tìm đến một công ty môi giới nhà đất làm việc. Công việc của M. rất vất vả: gần như không có ngày nghỉ, tăng ca đến muộn là chuyện bình thường, hàng ngày tất bật khắp nơi đưa khách đi xem nhà, không ngừng gọi điện thoại để tư vấn, có những hôm đưa 10 khách đi xem phòng nhưng lại không có lần nào thành công. Có những lần bận rộn liên tục nửa tháng trời, cuối cùng chỉ nhận lại được 1 câu: “Cậu vất vả rồi, tôi muốn suy nghĩ thêm” …
    [left !important] [/left !important]
    Nhưng M. vẫn kiên trì công việc này trong suốt 2 năm rồi cuối cùng, sự nghiệp cũng có khởi sắc, số giao dịch thành công ngày càng nhiều, M. cũng được thăng chức lên làm quản lý, hiện tại mức lương lên tới trăm vạn tệ và đang có ý định ra ngoài khởi nghiệp.

    Còn những người có mức lương cố định như chúng ta đều đang dùng thời gian để đổi lấy tiền bạc, chỉ trực tới cuối tháng để được phát lương. Người nghèo thường có khuynh hướng tìm một công việc và mức lương ổn định, bởi họ cần “cảm giác an toàn”, mà cái cảm giác an toàn đó cũng có giá phải trả, cái giá đó là sự giàu có.

    2. Người giàu khen ngợi người khác, người nghèo ghen tị với người giàu

    “Ghen tị với người giàu” thực sự là một suy nghĩ thâm căn cố đế của người nghèo.

    Nếu một người luôn không vừa mắt với người khác, luôn giữ tâm lý "tôi hạnh phúc nếu tôi thấy bạn không tốt", thì sợ rằng bạn sẽ phải nghèo cả đời.

    Người nghèo luôn phàn nàn về sự bất công, nhưng không nghĩ rằng nghèo đói có thể là kết quả của sự lựa chọn của chính họ.

    Khi bạn gặp một người giàu có, nếu bạn chọn ghét họ, thì bạn sẽ không bao giờ có thể trở nên giàu có được, bởi nếu bạn thực sự giàu có, bạn sẽ trở thành đối tượng ghen ghét của chính mình. Đúng là xuất phát điểm của mỗi người là không giống nhau, nhưng nếu cuộc sống đã như vậy rồi thì thay vì suốt ngày đi đố kị, ghen ghét, tại sao bạn không lựa chọn đi học hỏi? Hầu hết những người kiếm được nhiều tiền đều là những người ham học hỏi, họ học hỏi những thứ có ích với mình từ người khác để từ đó nâng cao giá trị của bản thân.

    Những người hay phàn nàn và ghen tị với người giàu về cơ bản sẽ càng làm càng nghèo.

    3. Người giàu sống đến già, học đến già, người nghèo lúc nào cũng cho rằng mình biết hết rồi

    Mỗi tuần, Bill Gates đọc hết 1 cuốn sách và thói quen này đã tồn tại được 52 năm, nhiều trong số đó là những cuốn sách không liên quan đến phần mềm hay kinh doanh. Thậm chí, ông còn có một kỳ nghỉ kéo dài hai tuần mỗi năm chỉ để dành cho việc đọc sách.

    Không chỉ riêng Bill Gates, nếu quan sát những người sáng lập của các công ty hàng đầu thế giới, bạn sẽ thấy một đặc điểm chung ở họ, đó là những người theo đuổi tri thức suốt đời.

    Mặt khác, tôi tự hỏi có bao nhiêu người chưa bao giờ động vào một cuốn sách từ sau khi tốt nghiệp đại học?

    Một bài báo trên Tạp chí Harvard Business Review từng chỉ ra rằng kiến thức thu được trong quãng thời gian học đại học chỉ có thể dùng được 5 năm.

    Có thể thấy, người nghèo vì sao trở thành người nghèo đều có lý do cả.
  3. tranhuenguyen Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Nhà tôi, gồm bảy thành viên, đi chơi Tết tuyến Sài Gòn - Nha Trang - Tuy Hoà - Quy Nhơn. Trên cung đường, các trạm BOT đang mọc lên hối hả. Có BOT mới thông xe như BOT hầm đèo Cù Mông, có BOT vừa xây xong chưa thu tiền. Chúng tôi đã trả các BOT tổng cộng gần một triệu đồng cho hành trình 1.200 km cả đi lẫn về, trong khi tiền xăng chỉ hết có 1,5 triệu đồng.

    Rắc rối bắt đầu từ hôm mồng Năm Tết, trên đường từ Quy Nhơn về lại Sài Gòn. Vụ tắc đường đầu tiên chúng tôi đối mặt là tại BOT Ninh Lộc, Khánh Hòa. Nhích mãi, ô tô mới tới được trạm, tôi nói với các nhân viên nên xả trạm vì lúc đó đã 5 giờ chiều và đám tắc đã gần hai cây số. "Không thể xả trạm vì không có chỉ đạo gì", người thu phí nói.

    Tôi gọi theo số điện thoại của trạm BOT ghi trên biển báo thì chỉ có tiếng tò tí te. Tôi nhắn bốn tin để phản ánh tình trạng kẹt xe ở đây. Ba tin nhắn gửi tới lãnh đạo Sở Giao thông vận tải tỉnh Khánh Hòa theo số điện thoại trên website của Sở, một tin gửi đường dây nóng của Tổng Cục Đường bộ. Chúng đều không được hồi âm. Mẹ tôi bảo: "Thôi, con kiến lại đòi đi kiện củ khoai".

    Nhưng mồng 6 Tết mới là ngày kẹt xe kinh hoàng. Vừa ra khỏi thành phố Nha Trang thì chúng tôi đụng ngay đám kẹt xe ở BOT Cam Thịnh. Tới Phan Thiết vào tầm hơn 3 giờ chiều, chúng tôi đã lựa chọn đi tuyến Quốc lộ 1 thay vì đi đường ven biển La Gi - Bà Rịa như mọi khi. Nhưng đó là lựa chọn sai lầm. Chúng tôi cứ đi mãi, đi mãi, trời đã tối mịt mà vẫn loanh quanh ở Phan Thiết. Nhưng mệt và đói không chán nản bằng việc chúng tôi không hề biết điều gì xảy ra ở phía trước.

    Bị chôn chân trên xe, tôi càng sốt ruột khi đọc tin các nẻo đường từ miền Tây về Sài Gòn đều "thất thủ": một biển xe máy ken đặc, hàng hàng lớp lớp mũ bảo hiểm, những gương mặt mệt mỏi sau lớp khẩu trang.

    Việc ùn tắc này đáng lẽ phải được dự đoán từ trước vì trạm BOT cầu Rạch Miễu trên con đường huyết mạch nối Sài Gòn và miền Tây đã phải xả trạm nhiều lần trước và trong Tết. Nhìn ảnh hàng trăm ngàn người, rất nhiều em nhỏ, đứng nhiều giờ trong nắng nóng hơn 30 độ và khói bụi, chúng tôi thấy mình vẫn còn may mắn. Tôi cũng thầm cảm phục vì hàng ngàn con người đã kiên nhẫn chịu trận. Không có sự hỗn loạn nào, không giẫm đạp và ẩu đả.

    Tới gần 11 giờ đêm, cao tốc Long Thành - Dầu Giây mới hiện ra. Lưu lượng xe trên cầu vẫn rất đông nên xe tôi chỉ có thể lò dò tiến. Đó thực sự là hành trình mệt mỏi vì trên xe có tới bốn thành viên trên dưới 70 tuổi. Sáng hôm sau, đọc tin tức, tôi mới biết trạm thu phí Long Thành không xả trạm vì cho rằng kẹt xe không phải do thu phí chậm trễ. Ban quản lý trạm này viện dẫn lý do có va chạm giao thông, có đám khói từ đốt lau sậy, do phương tiện chết máy, do có hai xe cự cãi với nhân viên thu phí.

    Nhưng việc kẹt xe có lúc kéo dài 8 cây số trên cao tốc Long Thành - Dầu Giây là có thật và con đường lên cao tốc từ Phan Thiết hồi cuối giờ chiều có lúc đã bị ngăn lại để giải quyết ùn tắc trên cầu. Đó là nguyên nhân khiến hành trình qua Phan Thiết của chúng tôi bị kéo dài lê thê. Chúng tôi đã mất 14 tiếng để đi từ Nha Trang tới TP HCM, gần gấp đôi số giờ thông thường.

    Trước Tết, đã có một số BOT chủ động đề nghị cho xả trạm để tạo điều kiện cho bà con đi lại dịp Tết. Nhưng Bộ Giao thông bác bỏ vì cho rằng theo Thông tư 49 của Bộ, trạm thu phí phải duy trì suốt 24 giờ.

    Nghị định 46/2016 về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ của Chính phủ đã nêu rõ "đơn vị thu phí sẽ bị phạt khi để ùn tắc từ 750 m trở lên", và nếu để ùn tắc nghiêm trọng thì có thể bị phạt tới 70 triệu đồng và đình chỉ thu phí từ 1 đến 3 tháng. Các trạm BOT cũng được coi là một loại giao thông tĩnh và các đơn vị thu phí cũng là một thành phần tham gia giao thông. Tuy nhiên, từ lúc điều khoản này hiệu lực, 1/8/2016 đến nay, chưa có BOT nào bị phạt mặc dù việc ùn tắc tại các BOT cửa ngõ như Pháp Vân - Cầu Giẽ ở Hà Nội, Long Thành - Dầu Giây ở TP HCM vào các dịp cao điểm đã trở thành hiện tượng thông thường.

    Không hề có một chỉ thị hay hướng dẫn linh hoạt nào nhằm giải tỏa các nút thắt này vào các dịp được dự báo lưu lượng xe tăng vọt. Người dân - khách hàng chính sử dụng dịch vụ của BOT bằng tiền túi của mình - không có một kênh liên lạc chính thống nào để phản ánh về vi phạm giao thông của các trạm. Họ hoặc nhẫn nhục chịu đựng, hoặc phản ứng ngay tại trạm một cách bất lực với các nhân viên thu phí. Nhưng kết quả là như nhau. Các BOT đã không đếm xỉa tới Nghị định 46/2016.

    Nhìn sang Hàn Quốc, quyết định bỏ phí cầu đường vào các dịp đặc biệt do chính phủ quy định. Theo Bộ Giao thông Địa chính Hàn, trong thời gian nghỉ Tết truyền thống này, chính phủ đã miễn phí các phương tiện lưu thông trên các tuyến đường cao tốc.

    Người dân cũng có quyền đặt câu hỏi về vai trò của lãnh đạo các tỉnh thành trong việc xảy ra ùn tắc giao thông trên địa bàn mình. Nếu không có cơ chế giám sát hiệu quả và chế tài mạnh hơn với tình trạng ùn ứ phương tiện do các trạm thu phí BOT gây ra, các dự án BOT sẽ tiếp tục trở thành con tin thử thách lòng kiên nhẫn của dân chúng.

    Nếu BOT là một phương án được nhà nước lựa chọn để phát triển cơ sở hạ tầng, nhà nước cũng phải chịu trách nhiệm chính khi các dự án BOT tiếp tục gây ra bất ổn, dù ở quy mô nào.
  4. tranhuenguyen Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Nhà tôi, gồm bảy thành viên, đi chơi Tết tuyến Sài Gòn - Nha Trang - Tuy Hoà - Quy Nhơn. Trên cung đường, các trạm BOT đang mọc lên hối hả. Có BOT mới thông xe như BOT hầm đèo Cù Mông, có BOT vừa xây xong chưa thu tiền. Chúng tôi đã trả các BOT tổng cộng gần một triệu đồng cho hành trình 1.200 km cả đi lẫn về, trong khi tiền xăng chỉ hết có 1,5 triệu đồng.

    Rắc rối bắt đầu từ hôm mồng Năm Tết, trên đường từ Quy Nhơn về lại Sài Gòn. Vụ tắc đường đầu tiên chúng tôi đối mặt là tại BOT Ninh Lộc, Khánh Hòa. Nhích mãi, ô tô mới tới được trạm, tôi nói với các nhân viên nên xả trạm vì lúc đó đã 5 giờ chiều và đám tắc đã gần hai cây số. "Không thể xả trạm vì không có chỉ đạo gì", người thu phí nói.

    Tôi gọi theo số điện thoại của trạm BOT ghi trên biển báo thì chỉ có tiếng tò tí te. Tôi nhắn bốn tin để phản ánh tình trạng kẹt xe ở đây. Ba tin nhắn gửi tới lãnh đạo Sở Giao thông vận tải tỉnh Khánh Hòa theo số điện thoại trên website của Sở, một tin gửi đường dây nóng của Tổng Cục Đường bộ. Chúng đều không được hồi âm. Mẹ tôi bảo: "Thôi, con kiến lại đòi đi kiện củ khoai".

    Nhưng mồng 6 Tết mới là ngày kẹt xe kinh hoàng. Vừa ra khỏi thành phố Nha Trang thì chúng tôi đụng ngay đám kẹt xe ở BOT Cam Thịnh. Tới Phan Thiết vào tầm hơn 3 giờ chiều, chúng tôi đã lựa chọn đi tuyến Quốc lộ 1 thay vì đi đường ven biển La Gi - Bà Rịa như mọi khi. Nhưng đó là lựa chọn sai lầm. Chúng tôi cứ đi mãi, đi mãi, trời đã tối mịt mà vẫn loanh quanh ở Phan Thiết. Nhưng mệt và đói không chán nản bằng việc chúng tôi không hề biết điều gì xảy ra ở phía trước.

    Bị chôn chân trên xe, tôi càng sốt ruột khi đọc tin các nẻo đường từ miền Tây về Sài Gòn đều "thất thủ": một biển xe máy ken đặc, hàng hàng lớp lớp mũ bảo hiểm, những gương mặt mệt mỏi sau lớp khẩu trang.

    Việc ùn tắc này đáng lẽ phải được dự đoán từ trước vì trạm BOT cầu Rạch Miễu trên con đường huyết mạch nối Sài Gòn và miền Tây đã phải xả trạm nhiều lần trước và trong Tết. Nhìn ảnh hàng trăm ngàn người, rất nhiều em nhỏ, đứng nhiều giờ trong nắng nóng hơn 30 độ và khói bụi, chúng tôi thấy mình vẫn còn may mắn. Tôi cũng thầm cảm phục vì hàng ngàn con người đã kiên nhẫn chịu trận. Không có sự hỗn loạn nào, không giẫm đạp và ẩu đả.

    Tới gần 11 giờ đêm, cao tốc Long Thành - Dầu Giây mới hiện ra. Lưu lượng xe trên cầu vẫn rất đông nên xe tôi chỉ có thể lò dò tiến. Đó thực sự là hành trình mệt mỏi vì trên xe có tới bốn thành viên trên dưới 70 tuổi. Sáng hôm sau, đọc tin tức, tôi mới biết trạm thu phí Long Thành không xả trạm vì cho rằng kẹt xe không phải do thu phí chậm trễ. Ban quản lý trạm này viện dẫn lý do có va chạm giao thông, có đám khói từ đốt lau sậy, do phương tiện chết máy, do có hai xe cự cãi với nhân viên thu phí.

    Nhưng việc kẹt xe có lúc kéo dài 8 cây số trên cao tốc Long Thành - Dầu Giây là có thật và con đường lên cao tốc từ Phan Thiết hồi cuối giờ chiều có lúc đã bị ngăn lại để giải quyết ùn tắc trên cầu. Đó là nguyên nhân khiến hành trình qua Phan Thiết của chúng tôi bị kéo dài lê thê. Chúng tôi đã mất 14 tiếng để đi từ Nha Trang tới TP HCM, gần gấp đôi số giờ thông thường.

    Trước Tết, đã có một số BOT chủ động đề nghị cho xả trạm để tạo điều kiện cho bà con đi lại dịp Tết. Nhưng Bộ Giao thông bác bỏ vì cho rằng theo Thông tư 49 của Bộ, trạm thu phí phải duy trì suốt 24 giờ.

    Nghị định 46/2016 về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ của Chính phủ đã nêu rõ "đơn vị thu phí sẽ bị phạt khi để ùn tắc từ 750 m trở lên", và nếu để ùn tắc nghiêm trọng thì có thể bị phạt tới 70 triệu đồng và đình chỉ thu phí từ 1 đến 3 tháng. Các trạm BOT cũng được coi là một loại giao thông tĩnh và các đơn vị thu phí cũng là một thành phần tham gia giao thông. Tuy nhiên, từ lúc điều khoản này hiệu lực, 1/8/2016 đến nay, chưa có BOT nào bị phạt mặc dù việc ùn tắc tại các BOT cửa ngõ như Pháp Vân - Cầu Giẽ ở Hà Nội, Long Thành - Dầu Giây ở TP HCM vào các dịp cao điểm đã trở thành hiện tượng thông thường.

    Không hề có một chỉ thị hay hướng dẫn linh hoạt nào nhằm giải tỏa các nút thắt này vào các dịp được dự báo lưu lượng xe tăng vọt. Người dân - khách hàng chính sử dụng dịch vụ của BOT bằng tiền túi của mình - không có một kênh liên lạc chính thống nào để phản ánh về vi phạm giao thông của các trạm. Họ hoặc nhẫn nhục chịu đựng, hoặc phản ứng ngay tại trạm một cách bất lực với các nhân viên thu phí. Nhưng kết quả là như nhau. Các BOT đã không đếm xỉa tới Nghị định 46/2016.

    Nhìn sang Hàn Quốc, quyết định bỏ phí cầu đường vào các dịp đặc biệt do chính phủ quy định. Theo Bộ Giao thông Địa chính Hàn, trong thời gian nghỉ Tết truyền thống này, chính phủ đã miễn phí các phương tiện lưu thông trên các tuyến đường cao tốc.

    Người dân cũng có quyền đặt câu hỏi về vai trò của lãnh đạo các tỉnh thành trong việc xảy ra ùn tắc giao thông trên địa bàn mình. Nếu không có cơ chế giám sát hiệu quả và chế tài mạnh hơn với tình trạng ùn ứ phương tiện do các trạm thu phí BOT gây ra, các dự án BOT sẽ tiếp tục trở thành con tin thử thách lòng kiên nhẫn của dân chúng.

    Nếu BOT là một phương án được nhà nước lựa chọn để phát triển cơ sở hạ tầng, nhà nước cũng phải chịu trách nhiệm chính khi các dự án BOT tiếp tục gây ra bất ổn, dù ở quy mô nào.
  5. baothanhy48 Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Câu chuyện bất ngờ vớ được kho báu tưởng như chỉ có trên phim này lại hoàn toàn xảy ra ngoài đời thật. Một chàng trai người Anh đã chi 390 bảng (11,6 triệu đồng) để mua một chiếc két sắt từ công ty đấu giá. Thật không ngờ, khi mở khoá két sắt, anh phát hiện ra một lượng lớn tiền mặt có giá trị lên tới 5,8 triệu bảng (173 tỷ đồng).

    Công ty đấu giá này do Dan Dotson, 55 tuổi và vợ - Laura Dotson mở ra từ năm 1974. Họ chuyên đấu giá các món đồ hiếm có và kỳ lạ, một số mặt hàng có thể sẽ kẹp hoặc chứa những “bất ngờ nhỏ” dành tặng khách mua, chẳng hạn như đá quý, tivi mini hoặc móc treo búp bê. Nhưng ấn tượng nhất có lẽ vẫn là chiếc két sắt chứa “kho báu” khổng lồ kia.

    Dan cho biết, ông đã gặp một cụ bà người gốc Á tại buổi tiệc từ thiện của vùng California. Hoá ra, đồng nghiệp của chồng bà đã mua trúng chiếc “két sắt may mắn” từ công ty của Dan. Vì chiếc két rất khó mở nên họ đã phải nhờ người tới giúp đỡ. Nhưng không ngờ, khi chiếc két sắt vừa mở ra, toàn bộ những người ở đó đều bị sốc khi chứng kiến chồng tiền trị giá 5,8 triệu bảng.

    [IMG]
    Số tiền khổng lồ bất ngờ được tìm thấy trong chiếc két sắt
    Theo quy định ở nước Anh, nếu không thể tìm ra chủ nhân của món đồ bị thất lạc thì nó sẽ thuộc về người phát hiện ra. Do đó, rất có thể vị khách hàng may mắn sẽ đổi đời thành triệu phú. Dan cho biết, anh thật sự không hiểu vì sao lại có một lượng tiền mặt lớn như vậy trong két.

    Sau khi tin tức về chiếc két sắt may mắn được tung ra, chủ nhân cũ của nó đã uỷ thác cho luật sư liên hệ với chàng trai kia, hy vọng có thể mua lại nó với giá 600.000 USD (14 tỷ đồng) nhưng bị từ chối. Cuối cùng, người chủ cũ đã đưa ra mức giá 1,2 triệu USD (24 tỷ đồng). Phía công ty đấu giá đã thoả hiệp đưa lại số tiền này cho người mua ban đầu.
  6. hoangluyen024 Member

    Tôi 29 tuổi, chồng 35, kết hôn được 2 năm và có một bé gái. Tình cảm vợ chồng tôi rất tốt. Anh luôn quan tâm, chăm sóc vợ con. Nhìn chung cuộc sống gia đình tôi rất hạnh phúc trừ chuyện ấy. Chồng tôi thuộc tuýp "chưa đến chợ đã hết tiền". Cuộc "yêu" của chúng tôi luôn diễn ra chóng vánh, có khi tôi chưa kịp bắt đầu, anh đã kết thúc. Tôi luôn động viên chồng đi chữa bệnh nhưng anh trì hoãn vì hình như anh rất mặc cảm, tự ti và rất ngại khi đề cập đến việc đó. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Thật sự hiện tại tôi rất chán nản về chuyện này. Tôi đã cố gắng kiềm chế bản thân đến mức thấp nhất suốt thời gian qua, nhưng trong tôi vẫn luôn khao khát được một lần làm chuyện ấy một cách đúng nghĩa chứ không như hiện trạng suốt mấy năm nay với chồng. Tôi không biết có nên đi tìm nơi để giải quyết nhu cầu không? Nghe thật buồn cười, một phụ nữ trẻ, có ngoại hình ưa nhìn như tôi mà phải tìm nơi để giải quyết nhu cầu. Dù là vậy nhưng tôi vẫn rất yêu chồng. Không biết tôi đáng thương hay đáng trách đây? Xin chuyên gia và các độc giả hãy cho tôi lời khuyên.
    Huệ
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:

    Huệ thân mến,

    Bất kì ai trong hôn nhân cũng đều nhận thức được tình dục là điều không thể thiếu, tùy mỗi cá nhân mà ảnh hưởng ít, nhiều hoặc rất nhiều đến cuộc sống hôn nhân. Những điều bạn mong muốn trên đây, nghe có vẻ đơn thuần là việc thỏa mãn ham muốn cá nhân, nhưng thực sự là bạn đang cố gắng từng ngày để gìn giữ mối quan hệ tốt đẹp giữa hai vợ chồng. Đây là một nỗ lực đáng trân trọng.

    Rất khó để một người đàn ông chấp nhận mình có vấn đề về sinh lý. Đối với họ, thừa nhận điều này đồng nghĩa với việc thừa nhận bản thân không làm tròn vai trò của một người đàn ông, một người chồng. Dù ngoài xã hội, họ thành công đến mức nào, nhưng nếu không đáp ứng được nhu cầu của một người phụ nữ, họ không được coi là đàn ông đích thực, bất kỳ ai biết được đều có thể nhục mạ hoặc coi thường họ. Chồng bạn bị đặt vào trạng thái khó tự vệ và khó chống lại suy nghĩ tiêu cực khi chuyện yếu sinh lý được thừa nhận là có tồn tại. Vậy nên, rất dễ hiểu khi chồng bạn từ chối đi khám. Vì chỉ cần chưa có kết luận cuối cùng, anh ấy phần nào vẫn giữ được cảm giác an toàn cho mình, dù đó chỉ là sự an toàn giả tạo, có thể bị đánh sập bất cứ lúc nào.

    Bạn nhắc tới việc tìm nơi để giải quyết nhu cầu sinh lý của bản thân. Trên quan điểm của một người giữ gìn, bảo toàn và chăm sóc bí mật chuyên nghiệp của rất nhiều khách hàng, tôi cho rằng đây không phải là một ý kiến tồi. Việc có cho chồng biết về điều này hay không hoàn toàn thuộc về phạm trù đạo đức cá nhân, tôi không bàn đến. Tuy nhiên, nếu bạn cân nhắc một hướng đi khác, một phương thức giải quyết giúp ích cho cả hai vợ chồng, tôi khuyến nghị bạn học cách chăm sóc bản thân trước, mà trước tiên bắt đầu bằng việc hiểu chính xác điều gì đang diễn ra lúc này.

    Bước đầu tiên, bạn nên tìm một chuyên gia trong lĩnh vực nam học, rối loạn cương dương để tham khảo thêm ý kiến chuyên môn. Sau khi đã có đầy đủ thông tin, một cuộc nói chuyện thẳng thắn, thân tình trên tinh thần xây dựng giữa bạn và chồng sẽ giúp cả hai thông cảm và thấu hiểu nhau hơn.

    Vài năm chịu đựng là một khoảng thời gian dài. Tôi tin bạn đã phải hy sinh và trải qua nhiều cảm xúc tiêu cực. Việc chịu đựng này chỉ có ý nghĩa nếu được xây dựng trên nền tảng tình yêu và hứa hẹn sẽ mang lại một tương lai viên mãn cho mọi người. Không có hạnh phúc đúng nghĩa nào được xây dựng dựa trên sự đau khổ hay hy sinh của một cá nhân. Chúc bạn sớm tìm lại được niềm vui.

Chia sẻ trang này

- Thành Viên Tiêu Biểu (Viết Bài Nhiều Nhất...)

 TIN VẶT 24H (GIỜ)-ĐĂNG TIN,QUẢNG BÁ MỖI TAY FREE 100%

       www.tinvip30s.com (TIN VÍP 30s - WEBSITE HOT 2015 ^_^ - TIN TỨC SIÊU VIỆT)
Đăng Tin Free!!!:Nơi rao vặt, giới thiệu, tuyển dụng, quảng bá nhanh nhất, hot nhất...Miễn phí 100%
Hotline : 01267. 191. 656 - 0922. 002. 622